Thứ Tư, 28 tháng 5, 2014

THƠ 82: CÁI KHUÔNG GIÓ


Anh có vợ rồi, em đừng yêu nữa
Ồ mà không, nếu lỡ cũng chẳng sao
Bởi vợ anh như cánh cửa ra vào
Cứ đóng mở suốt ngày xoành xoạch


Còn người yêu, ví như khuông gió thoảng
Làm mát căn nhà nâng đỡ không gian
Gắn kế bên đôi cánh cửa ngang tàng
Thông qua đó bầu trời luôn rạng rỡ


Anh có vợ rồi, ngỡ gì mà ngỡ
Ồ nhưng không, cửa đóng sẽ mở ra
Mỗi khuông gió lặng lẽ trước hiên nhà
Đợi mai lên vỡ oà vào nắng biếc


Anh chỉ sợ mỗi khi buồn thao thiết
Khuông gió à, thay thế cửa anh đi
Ồ mà không, như vậy chẳng ích gì
Cửa nếu đóng, anh trì tay khuông gió


Anh có vợ rồi, chẳng cần to nhỏ
Một gia đình vốn ước lệ nhân duyên
Hạnh phúc nôm na là bản phân quyền
Vợ ở dưới, chồng nằm trên non nỉ


Cửa khép lại, dại khôn lời thủ thỉ
Ồ mà không, đấy chuyện của đúng sai
Còn hành trang về đổ bến tương lai
Cái khuông gió, bờ vai em, trĩu nặng ...

Sài Gòn, 5.2014
Bình Địa Mộc


6 nhận xét:

  1. Trả lời
    1. nhưng mới có 2 phút lại xuống ... đỉnh, thế là bị uýnh!

      Xóa
  2. Thăm anh đọc thơ.

    Tối vui anh nhé!

    Trả lờiXóa
  3. Bạn chắc chưa có vợ mới dám viết thế này!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Câu hỏi thú vị nhưng lại rất khó trả lời anh Chiến ạ. Đàn ông đôi lúc có vợ rồi lại cứ nghĩ rằng chưa ...

      Xóa