Thứ Tư, 18 tháng 6, 2014

THƠ 87: CHÌA KHOÁ NHÀ

(ảnh minh hoạ: nguồn internet)

Khi nào cảm thấy đói bụng
Xin anh hãy rời mắt khỏi màn hình
Biết rằng thế giới ảo cũng đầy đặn nghĩa tình
Nhưng đời thật thì cần cơm ăn áo mặc


Khi nào sắp sửa ngủ gật
Xin anh hãy tắt giùm ti vi
Mặc kệ thiên hạ muốn nói gì
Nhưng ta thì phải tỉnh táo mới nghe hết được

Khi nào lỡ làng say khướt
Xin anh đừng điện thoại cho ai
Ngay đêm chạnh buồn hay rạng rỡ lúc ban mai
Bởi thời gian luôn đồng hành cùng tội lỗi

Trừ phi anh thuộc về em mối tối
Những phương tiện trên mới thật sự công bằng
Trả lại thế giới thung thăng
Cho chúng ta trên đường thăm mẹ

Em sẽ cất lời nhỏ nhẹ
Như chiếc laptop hằng đêm chát với ai kia
Như chiếc ti vi mỗi ngày cùng ai đó sẻ chia
Như chiếc iphone từng giờ lướt web

Nhưng thưa anh cho em được phép
Giữ chiếc chìa khoá nhà
Để mọi người yên tâm
Không sợ mất gì, cả những khi dật dờ quên lãng ...


Sài Gòn, 6.2014
Bình Địa Mộc


4 nhận xét:

  1. Giữ nhưng nhớ rèn cho anh một chiếc nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. hì, như rứa mô có được anh, hai chìa thành ra hai ... chàng!

      Xóa
  2. Nhưng thưa anh cho em được phép
    Giữ chiếc chìa khoá nhà
    Để mọi người yên tâm
    Không sợ mất gì, cả những khi dật dờ quên lãng ...

    Mất gì mất chứ chìa kháo nhà vẫn giữ. Có nó là còn tất cả, em yêu.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. chớ răng, mất chìa khoá là coi như ... mất trắng đó!

      Xóa