Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2014

MỜI XEM THƠ MỘC ĐĂNG TRÊN BÁO ĐÀ NẴNG CUỐI TUẦN

Thơ: Mỳ Quảng Sài Gòn

Thứ Sáu, 07/11/2014, 10:20 [GMT+7]
.
Bình Địa Mộc tên thật Đỗ Thanh Toàn, sinh ngày 12- 6 - 1955, quê quán Quế Lộc, Quế Sơn, Quảng Nam, tốt nghiệp  Đại học Quản trị Kinh doanh, hiện sống tại TP. Hồ Chí Minh. Tác giả đã có thơ và truyện ngắn đăng trên các báo và tạp chí từ  những năm 1990. Sau một thời gian dài ngưng sáng tác, chừng ba năm trở lại đây, đến cái tuổiChạm ly rượu đổ sạch trơn /mới hay mình đã run hơn mọi lần, anh lại Hẹn muôn sau anh cỏ lót em nằm...

 Mỳ Quảng Sài Gòn
Giữa Sài Gòn ăn tô mỳ Quảng
Bằng ở quê đám giỗ cả làng
Rùn cổ lại bẻ đôi bánh tráng
Hạt mè văng tím rịm góc bàn

Ông dường đã tóc đang sợi bạc
Môi thít thà cắn trái ớt xanh
Chiều gió cả cơ hồ thất lạc
Quét chân người muôn thuở loanh quanh

Hai bạn trẻ ngoéo tay chờ đợi
Khều cộng rau nước mắm mặn dần
Chiếc đũa lệch thời gian xấp xới
Dăm người ta nóng ruột ngoài sân

Chị ăn rồi nhưng chưa về vội
Ngồi phân bua thịt ướp lơi tay
Tuy hơi nhạt nhưng tôm nổi trội
Rất ngọt ngào dư vị từ đây

Phía bàn bên chủ nhân với khách
Kể huyên thuyên chuyện cũ quê nhà
Rồi bắt lẽ: răng mi ốm nhách
Thiếu: cơm gà, rượu “gộ” nhâm nha

Giữa Sài Gòn ăn tô mỳ Quảng
Còn sang hơn mỹ vị cao lương
Nghe người quở buồn chi bảng lãng
Nhích lại gần. Tôi nhớ Quế Sơn!
Bà dặn ông

chắc là tôi chết trước ông
ngần nầy tuổi sống chi thêm khổ
nợ ba sinh nếu chưa trả hết
xin cúi đầu hẹn lại kiếp sau

tôi mất rồi ông phải ăn mau
tự đút vào mồm bởi không ai mớm
đũa lỡ rơi vất luôn tiện thể
đừng khom người e trật sống lưng

khi ngủ tranh thủ mắc mùng
kẻo muỗi cắn nguy cơ sốt rét
sợ ma hù bấm đốt tay thật chặt
giấc mơ chùng chuột chạy ống tre

vạt áo hôm rồi bị rách tè le
chưa kịp vá vì lỗ kim bé tí
mắt kém cỏi thôi đành gởi lại
chị bảy, dì năm ai rảnh khâu giùm

công việc có thể ứ ùn
chớ sốt ruột cứ từ từ sắp xếp
hãy nghỉ ngơi cho dồi dào sức khỏe
tuy hom hem nhưng quý hơn vàng

tôi đi như chuyến đò ngang
ngày lấy nhau bồng bềnh sóng nước
vầng trăng xưa buồn thì khuyết lẹm
nay dặt dìu tròn ủng tròn ung

chỉ thế thôi gang tấc tận cùng
không đo được nhưng mà cảm nhận
ông hãy nhớ những lời tôi dặn
vĩnh biệt chồng, một nửa dấu yêu ơi!
Ngày trần gian
Ngày trần gian của anh còn ít lắm
Làm ơn đừng hẹn nữa được không em
Đèn trước gió sớm muộn gì cũng tắt
Mây kéo về giông bão sắp nổi nênh

Em hứa tặng anh nụ hôn cháy bỏng
Nhưng bao năm rồi môi vẫn khát khao
Hay tất cả chỉ là điều mong ngóng
Như trần gian ngày tháng vốn chênh chao

Thôi em ạ, anh nằm đây lá đắp
Chiều co ro sương trắng phủ quanh bờ
Câu thơ cũ thương yêu vờ ôm ấp
Ngày trần gian ai biết đến bao giờ

Tạm biệt em, mong manh tình yêu nhỏ
Biết vậy rồi nhưng có vẫn hơn không
Ngày trần gian nợ duyên mình chưa tỏ
Hẹn muôn sau anh cỏ lót em nằm...
Chạm
chạm ly rượu đổ sạch trơn
mới hay mình đã run hơn mọi lần

chạm đôi đũa lệch tần ngần
thì ra mồi cũng hết dần đĩa tôi

chạm chân ai đối diện ngồi
định xin lỗi bạn, lại thôi, nhầm mà

chạm con mắt liếc ngang qua
giả vờ cúi xuống gắp ba sợi mỳ

chạm môi em cắn thầm thì
nghe sau lưng quạt chậm rì cánh quay

chạm vai tiếp thị loay hoay
rót bia như nước mắt cay xế chiều

chạm người khách bước liêu xiêu
hình như buồn quá uống nhiều rượu chăng

chạm kia bác bảo vệ rằng
kìa nơi thải thứ người ăn uống thừa

chạm hóa đơn tính tiền vừa
hai trăm ngàn chẵn xin thưa, rẻ à

chạm tay tiễn bạn về nhà
dắt xe khỏi quán tôi quờ quạng tôi

đường đời vạn nẻo xa xôi
còn cơn bĩ cực chạm rồi thái lai...
BÌNH ĐỊA MỘC

15 nhận xét:

  1. Trả lời
    1. Quan trọng là chạm chỗ mô thôi anh ạ. Trái tim hay bên ngoài ... trái tim!

      Xóa
    2. Hay lắm anh Mộc ơi ! Nhưng mà ...
      CHẠM

      Chạm nhau ở cửa trái tim .
      Lỡ mà vội đóng ... anh tìm cánh nao
      Lỡ cham nhau anh mắt chào ..
      Tim bỗng lỗi nhịp... nôn nao... thãi thừa

      Thôi mà ... em cứ nói đùa
      Chênh chao một thoáng chanh chua cũng thèm
      Ứ đâu ! Chẳng dám cho xem
      Sao ánh mắt ấy ... làm em thẹn thùng ...

      Trống lòng rung má ửng hồng
      Ngoảnh đi rồi vẫn ngập ngừng nhìn mau
      Chạm một lần ước lần sau ....
      Gặp nhau ta chạm đời nhau đến cùng

      10-11-2014 Phương Viên

      Xóa
    3. Cảm ơn Phạm Thu Hường đã ghé thăm và còm thơ . Chúc em vui!

      Xóa
    4. Hi ! Anh Mộc ơi ! Lâu lắm không lên CLB chỗ anh được . Khi nào anh em gặp nhau trên đó và em múon tặng anh tập thơ em mới in xong . Và em cũng chưa biết cách làm thế nào để mọi người biết đến mình nhiều hơn . Anh giúp em nhé !

      Xóa
    5. Muốn họ biết đến mình thì mình phải biết họ trước đã, chẳng hạn như anh đã từng làm với em đó, phải tốn công sức, tiền bạc, thời gian ... em ạ, ngoài ra, nếu xác định nổi tiếng trên văn đàn thì phải có tác phẩm hay, lạ, độc, không đụng hàng thì người ta nhớ mình lâu hơn và có người sẽ tự động kết bạn với mình, còn trung bình yếu như em thì nên tìm cái "ao làng" nào đó tắm cho sướng, đỡ tổn thương, đó là thương em nên anh nói thật lòng, đừng giận nghe!

      Xóa
  2. Lâu quá kg thấy anh mộc thăm lý ba bài thơ đều hay,bài thứ ba Lý ấn tượng nhất.Chúc anh cuối tuần nhiều niềm vui Hp nhé anh.anh chuyển về Đà Nẵng ở à

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn Lý đã ghé thăm và chia sẻ. Chúc em vui!

      Xóa
  3. Ủa mình cũng thỉnh thoảng ghé thăm nhà nhưng hôm nay mới biết tên tuổi thật của bạn nè. Mình cùng trang lứa đó, kết bạn bè nha!
    Mình thích cả bốn bài thơ ni của bạn. Mỗi bài có một nét duyên riêng rất đáng iu song cả ba lại thể hiện chung một phong cách viết rất tự nhiên và vô cùng tinh tế. Có cái tinh tế khi hít hà tô mỳ quảng để sâu đằm nỗi nhớ Quế Sơn. Có cái tinh khi hóa thân thành người vợ, nhắn với chồng rằng nếu tôi đi hãy ráng lo ăn uống chi chi, nhờ chị Bảy dì năm khâu giùm nút áo. Lại có chút chênh chao huyền ảo trước một tình yêu chưa thỏa nỗi khát khao. Có những cái "chạm " vào tinh tế làm sao làm ai đọc cũng thấy mình một chút.
    Vài dòng mạo muội, nếu có gì không ổn mong bạn bỏ qua nha. Nếu rảnh mời bạn qua nhà tôi nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thoáng cái đã lên chức ông chức bà hết rồi bác ạ. thời gian nhanh tuốt tuồn tuột. Những bài thơ nầy Mộc làm hồi ở trong SG, đều có xuất xứ hết đó như bài Mì Quảng là đi chơi với nhà thơ Nguyễn Tấn Sỹ ở nhà hàng ĐO ĐO của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh nên Mộc làm bài mì quảng, vì hôm đó ăn mì quảng thật và một đám ace văn nghệ người Quảng không ạ. Hay bài Chạm là nhân dịp bạn BamBi ở Hà Nội vào chơi ace em blog, fb SG tổ chức họp mặt, ăn nhậu hát hò vui lắm, đêm đó Mộc về làm bài thơ nầy ... các bào còn lại cũng vậy. Chúc bạn vui!

      Xóa
  4. Ngồi nhăm Mì Quảng Sài Gòn
    Bà Dặn Ông nhớ rút bòn hết xương
    Ngày Trần Gian thấy như dường
    Còn xa mới Chạm Vào tương tư ngày

    Dân SG nhớ bác quá đi, nhớ chầu cafe cóc nữa. Chúc bác luôn vui róc rách như sông Thu Bồn vào thu và mạnh khỏe như núi Ngũ Hành lô nhô đón khách nha.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhớ thì đành vậy thôi nha / Mai chiêm bao thấy cùng ta sang đò / Bến sông cũ một buồn xo / Một ngồi nhặt hết nắng vo tròn chiều ...

      Xóa
    2. Anh Nguyễn Thu ơi ! Lâu lắm k thấy anh ghé nhà em . Dạo này anh có đi lên chỗ anh Mộc không đó ?

      Xóa
  5. Bốn bài thơ một nét riêng
    Riêng quê ,riêng phố, riêng duyên phận đời
    Trần gian trọ còn ít thôi
    Mà sao chưa dứt nói lời yêu thương

    NT

    Bốn bài thơ hay lắm rất thích.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thanh kiu bác Nguyễn Thủy đã ghé thăm và chia sẻ thơ. Chúc bác vui!

      Xóa