Thứ Hai, 1 tháng 6, 2015

THƠ 118 CHUYẾN XE ĐỜI

(ảnh Mộc chụp tại Hội VHNT Tam Kỳ Quảng Nam
Tết Nguyên Tiêu 2015)

rốt cuộc rồi phải bỏ ra
chiếc líp sợi sên cái lốp mòn không xài được
chỉ có điều vất đi lại tiếc
nên đành lòng tự phế liệu cuộc chơi

những loại đồng nát rải rơi
ném vào đâu cũng sợ môi trường ô nhiễm nặng
thử xới lại bao điều cũ kỹ
sẽ mới dần trong chính mắt ta

vết thương lòng lành lặn thịt da
thời gian càng lâu vết sẹo càng mờ dần khi có thể
trách chi đêm trời chuyển
rã rời đau y hệt phút lâm bồn

chuyến xe đời lăn bánh bon bon
chở theo khuôn mặt người vuông tròn mếu mó
chợt buồn khi đà hỏng hóc
bỗng reo vui bởi phút thảnh thơi

rốt cuộc rồi cũng đến nơi
kê chiếc bàn lệch hẳn một bên gọi là số phận
vặn con ốc khung đời lận đận
tạo thăng bằng nâng mỗi bước đi …

tháng 5. 2015
bình địa mộc


2 nhận xét:

  1. Xe đời ai sướng đi nhanh /
    Chỗ ngon dừng lại để ăn ngọt ngào /
    Đường đi ít vấp không chao /
    Công danh ổn định dồi dào thảnh thơi /
    Xe đời ai khổ bở hơi /
    Kiếm ăn chẳng nổi nói chơi làm gì /
    Số trời định kiếp làm chi /
    Để cho sướng / khổ suy bì tị nhau./

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh đã ghé thăm. Chúc anh vui!

      Xóa