Thứ Hai, 31 tháng 8, 2015

CHÙM TRUYỆN CỰC NGẮN CỦA MỘC



01.- VỀ HƯU

Vợ dậy hơi trễ so với mọi ngày song vẫn kịp pha cho chồng một ấm trà thật ngon. Hỏi:
- Sáng nay ông có đi làm thêm trên phường không?

- Không, điên à!
- Vậy chiều nay có đến tham gia hội thơ văn hưu trí của quận mời không?
- Không, khùng hả!
- Còn tối nay?
- Ở nhà … ru bà ngủ! 

Vợ lườm chồng một cái rõ dài, đôi mắt rõ đẹp. Nói:
- Thế bây giờ ông định đi đâu, làm gì?
- Làm thinh và đi ... tập thể dục!
Vợ cười. Nụ cười mãn kinh nghe khô ran. 


02.- HAI BÁC CHÁU 

Bác là kỉ sư nông nghiệp trước khi về hưu giữ chức vụ phó chủ tịch tỉnh phụ trách kinh tế. Cháu tốt nghiệp đại học ngành công nghệ thông tin chưa xin được việc nên về quê làm vườn. 

Bác đến thăm thấy cháu trồng một vườn cây ... lộn ngược ngọn cắm xuống đất, gốc chĩa lên trời rễ cong cớn. Bác góp ý, cháu cãi lại: 

- Thưa bác theo qui luật sinh tồn thì giống gì, cây gì mọc ở trên đất cũng phải sống, phải ngoi lên bằng mọi giá. Ngọn cắm xuống đất thì chồi sẽ nứt ra từ nhánh, từ nách lá có khi lại mạnh hơn. Lá trồi lên từ ngọn thì cứ theo ruột mà phát triển ngược lại gốc bấy giờ là ngọn có sao đâu! 

- Cháu à, gốc cây cắm xuống đất là để hấp thụ nước, phân, đồng thời giữ độ ẩm cho rễ bám vào đấy mà sống. Còn ngọn hướng lên trời để quang hợp ánh sáng, nắng nóng giúp cây diệt vi khuẩn, hạn chế sâu bọ đục khoét, ăn mòn . Đấy là kinh nghiệm trồng trọt của dân ta hằng trăm năm nay rồi cháu biết chưa? 

- Dạ, cháu biết rồi. Kinh nghiệm càng lâu thì mức độ lạc hậu càng nhiều, lạc hậu càng nhiều thì hệ số tụt hậu càng cao.Tuổi trẻ chúng cháu cần thực tế chứ không cần kinh nghiệm. 

Chuyện trồng cây "không giống ai" của cháu dừng tại đây. Bác ở chơi thêm một bữa nữa hôm sau lại về. Vừa mới dắt xe ra khỏi nhà thì lớp bị thủng do đâm phải gai. Cháu thấy vậy nhanh nhẩu: 

- Xe hỏng rồi bác đi bộ về đi, non trăm cây số bõ bèn gì so với kinh nghiệm vượt Trường Sơn cả ngàn ki lô mét năm xưa. Cháu sửa xong sẽ mang lên tiện thể … thắp cho bác cây hương luôn! 

- Trời, cái thằng nầy láu nhỉ, mầy lại rũa bác chết đường chứ gì. Chả cần đâu, gọi ngay ta-xi đi không khéo bác gái mầy lại bảo “già rồi còn ngu” thì khốn! 

Xe chạy ra khỏi làng bỏ lại một vệt khói đen sì trên con hẻm bê tông cứng ngắt. Hình như máy của nó sắp hỏng, đang trong thời kì “uống nhớt thay xăng”. Đây mới chính là kinh nghiệm tích lũy được sau thời gian học sửa xe của cháu, còn việc trồng cây hay “trồng người” theo quan điểm của bác thì phải dựa trên cơ sở khoa học chứ ạ! 


03.- HỘI VIÊN HỘI HEO GIỐNG 

A. Chào cậu, lâu ngày quá mới gặp. Khỏe không? 
B. Dạ, em cảm ơn bác, em vẫn bình thường ạ! 
A. Thế, lâu nay có đưa con giống đi nhảy, đi phối đâu không? 
B. Thưa bác, chẳng dấu gì bác, con đực nhà em nó … liệt mẹ rồi à! 

A. Hả, vậy thì làm đơn xin ra khỏi hội đi, ở đấy nhục lắm. Vì nó cũng giống như hội văn học thi sĩ phải biết làm thơ, nhà văn phải viết được truyện ngắn, tiểu thuyết. Hội khoa học, viện hàn lâm các loại … thì tiến sĩ phải có công trình nghiên cứu, đề tài ứng dụng chí ít cũng chế được cái máy cạo lông … bò chứ! 
B. Em biết rồi, nhưng trong hội heo giống nhà em toàn thế không ạ, kể cả chủ tịch hội cũng đơ luôn! 

A. Thì thế, các cậu phải nhanh chóng từ chức hoặc lặng lẽ rút về vườn đi nhường chỗ cho các thằng khác, chúng nó đang hùng hục nằm chờ ngoài kia kìa. Vả lại, chi phí hoạt động của các hội nầy đều là tiền thuế của dân đóng góp vào. Ở đấy mà đú đỡn, coi chừng có ngày họ thịt cả lũ! 
B. Dạ, nhưng bọn em chờ đại hội kì nầy, xem có đổi mới, có gì kiếm chác được không hẳn nghỉ. 
A. Đừng có nằm mơ, người ta cơ cấu hết rồi, đâu đến lượt cậu. Thôi về làm đơn đi, đưa tớ xác nhận … yếu sinh lí cho rồi nghỉ. 
B. Da, lần nữa em cảm ơn bác nhưng em … không biết chữ ạ! 
A. Trời ! 

Quảng Nam, 8.2015 
Bình Địa Mộc 





P/s; Đăng trên trang Du Tử Lê Canada http://www.dutule.com/D_1-2_2-140_4-7274/binh-dia-moc-3-truyen-cuc-ngan.html, tại blog nầy đã có 557 lượt người xem. Nếu tính cả facebook nữa thì số người tiếp cận lên đến số ngàn. Thật cảm động và vô cùng biết ơn cộng đồng mạng đã đồng hành cùng văn thơ của Mộc. Xin trân trọng cảm ơn!


6 nhận xét:

  1. Xe hỏng rồi bác đi bộ về đi, non trăm cây số bõ bèn gì so với kinh nghiệm vượt Trường Sơn cả ngàn ki lô mét năm xưa. Cháu sửa xong sẽ mang lên tiện thể … thắp cho bác cây hương luôn!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn đã ghé thăm blog Mộc và chia sẻ. Chúc bạn vui!

      Xóa
  2. Chúc mừng sinh nhật bác Mộc nhé (Sau khi đã cười rách cả miệng)

    Trả lờiXóa
  3. Chào Bác Mộc . Bác sưu tâm đâu ra các bức hình mà bây giờ bọn trẻ gọi là ...bá đạo thế?
    Truyện của bác em vẫn đọc.Đúng là văn phong của Mộc, không lẫn vào đâu được . Chúc Bác khỏe...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ở trên mạng thôi. Ngày nào cũng lướt web thấy hình nào ngộ ngộ tải về giữ đó, lâu lâu lại úp lên phục vụ lại bà con!

      Xóa