Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2018

BÀI GIỚI THIỆU TẬP THƠ ĂN TRỘM MÙA THU CỦA NHÀ PHAN NAM TRÊN BÁO ĐÀ NẴNG




Nhà thơ Bình Địa Mộc (Đỗ Thanh Toàn), một tác giả thơ quen thuộc xứ Quảng vừa mới ra mắt tập thơ đầu tay "Ăn trộm mùa thu" (NXB Hội nhà văn quý II, 2018). Tác phẩm chỉ có đôi dòng giới thiệu ngắn của tác giả: "Làm thơ và viết truyện ngắn từ năm 1980 nhưng sau đó ngưng viết, mãi đến năm 2010 mới viết lại. Đã có bài đăng trên các báo trung ương và địa phương, các trang web trong và ngoài nước. Với tôi được viết, được chuyện trò với bạn đọc là niềm hạnh phúc lớn". Đây là thành quả sau chặng đường sáng tác, chơi văn nghệ sau gần mấy mươi năm của tác giả, gồm 61 bài trong gần 100 trang in. Hồn thơ của Bình Địa Mộc được hình thành qua những giông bão quăng quật của đời sống, những giằng xé trong cõi nhân sinh, nỗi niềm đau đáu của thi nhân hướng về đất nước với tâm thế và trách nhiệm của người cầm bút. Lật mở từng trang thơ, điều dễ dàng nhận biết thế mạnh của Bình Địa Mộc là thể thơ lục bát của dân tộc, nhưng qua sáng tạo của thi sĩ, con chữ được chắt lọc, quẫy đạp trong bản ngã, nối liền cái tình cái nghĩa một cách rõ ràng, tự nhiên: "Anh về nhớ bước nhẹ thôi/ Kẻo con nắng vỡ làm đôi ngập ngừng/ Gió vài sợi dửng dừng dưng/ Lạc tà áo một thuở từng tung tăng" (Về đi tháng ba). Dẫu mới quen biết anh trong thời gian gần đây, nhưng anh luôn cho thấy mình luôn nghiêm túc, nghiêng cẩn trong chữ nghĩa, mỗi khi hoàn thành bài thơ anh thường đọc đi đọc lại nhiều lần, đôi lúc công bố rồi nhưng vẫn muốn chỉnh sửa lại cho đến khi vừa ý mới thôi. Sáng tác trong thời gian dài với biết bao dâu bể, biến động của cuộc sống nhưng dường như thơ Bình Địa Mộc vẫn lãng mạn,  hồn nhiên, trong sáng như thuở ban đầu. Những cái nhìn tinh tế, những nỗi niềm day dứt, những hoài niệm khôn nguôi trong sâu thẳm hiện về, tắm mát hồn thơ giữa đường đời chật hẹp, mãi loay hoay với cuộc mưu sinh đầy nhọc nhằn "cơm áo không đùa với khách thơ"."Lại đi về phía cô miên/ nghĩa là chợ vẫn còn phiên cuối cùng/ dăm ba khách bước chập chùng/ lệ tha phương bỗng dưng dùng dằng rơi" (Nghĩa là), cảm xúc trong thơ Bình Địa Mộc tươi mới, vẹn nguyên nhưng không kém phần chân tình, mộc mạc.  Thơ anh luôn nặng nợ ân tình với quê nhà, tựa hơi thở hằng ngày được anh nuôi dưỡng: "Giữa Sài Gòn ăn tô mỳ Quảng/ Còn sang hơn mỹ vị cao lương/ Nghe người quở buồn chi bảng lảng/ Nhích lại gần. Tôi nhớ Quế Sơn" (Mỳ Quảng Sài Gòn).
Tình yêu là một phần không thể thiếu trong thi ca, tình cảm ấy thực dễ thương, ấm áp, chia ngọt sẻ bùi trong những ngày ta cô đơn, buồn bã nhất: "em bếp núc bù đầu bù cổ/ hạt bụi vương chẳng biết dụi mắt nào/ làn khói mỏng tưởng chừng mơ mộng/ giàn mướp rung ong bướm nỡ vô tình/ đêm chong đèn loay hoay tìm ẩn số/ đời tàn hơi chưa biết yêu ai/ anh thích gì ở em/ nói nhanh lên/ kẻo tích tắc lại quên/ giống kim đồng hồ cuối năm hối hả/ đẩy thời gian nhộn nhịp đón xuân về (Tích tắc). Cân bằng giữa viết lách và trách nhiệm của nghệ sĩ, giữa bao dung và vị tha, của hiện thực và thẩm mỹ, thơ và đời, đời và thơ như hòa nhập làm một, không thể tách rời. Thêm nữa, cảm hứng đất nước hiện diện đau đáu trong trái tim mỗi người: "Mai thức dậy trùng dương xanh dát nắng/ Áo em vàng dệt nỗi nhớ mênh mang/ Bởi có thể bên kia bờ biển vắng/ Con thuyền nào cũng dậy sóng Việt Nam". Khép lại tập thơ "Ăn trộm mùa thu", bạn đọc cảm nhận những tự khúc thế sự mà tác giả trao gửi thật chân thành và sâu lắng tận đáy lòng.
PHAN NAM

4 nhận xét:

  1. Cháu mới 40 tuổi thôi "Chú" Mộc, nhưng thái độ của Cháu với cuộc sống, với con người cũng tương tợ như Chú với thằng chó Lê Hiếu Đằng, thấy bọn già ngu không nỡ chửi thui. Nhưng chó già thì khó dạy, Lê Hiếu Đằng phản tỉnh dù sao cũng theo chỉ đạo chứ Chú u mê wá thì phải có người giúp Chú. Có phải Chú nói trên wordpress nếu bạn có lý luận thì Chú sẵn sàng lắng nghe hông nè, hổng lẽ Chú xạo lồn.
    Nói cho Chú biết luôn, cháu giải được mật mã của anh em DLV là vì:
    1/ Cháu không phải dân Bắc 75
    2/ Cháu từng là fan hâm mộ Bác Hồ nên mới nhớ được trên 100 bí danh của Bác nhờ đó giải mã được anh em DLV
    3/ Cháu biết Tiếng Pháp giống Má Chú nên Bác chém gió cháu cũng giải ra được, dễ thui
    Điểm yếu của Chú cũng tương tự Cháu nè:
    1/ Chú giống Cháu không phải Bắc 75, trong chăn mới biết chăn có rận nên Chú lúc nào cũng thù thằng 3D mặc dù Cháu thấy nó đồng bào Chú. Thật ra là 1/2 đồng bào, phần còn lại Quảng Nôm
    2/Chú từng là fam hâm mộ Bác Hồ nên giờ Chú chiển sang hâm mộ... Bác Trọng. Ai lại hâm mộ thằng đồng bào mình
    3/ Chú không giống Mẹ Chú là Chú đ biết ngoại ngữ nào hết(Cháu biết sơ sơ Tàu Pháp)nên Chú không tự kiểm chứng bằng nguồn thứ 3 internet được
    Thằng redknight89 là bạn Cháu ở forum lichsuvn. 1/ Nó dân miền Tây 2/ Chính nó đã mở mắt cho Cháu thấy Bác Hồ vĩ đại ntn. Chú có thấy nó xuất hiện đâu nữa không?
    Google site:lichsuvn.net RedKnight89
    Redknight89 đã chỉ ra cách Nguyễn Huệ bỏ Hữu Chỉnh lại để xử đẹp quân Trịnh rồi xua Nhậm con rể Nhạc ra Bắc giết Chỉnh, rồi giết luôn con rể Nhạc để cướp Thăng Long khỏi tay Nhạc. Nội chiến Nhạc Huệ bắt đầu từ đây.
    RedKnight đây:
    http://lichsuvn.net/forum/member.php?u=10773

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn. Tôi đã đọc. Chúc bạn vui!

      Xóa
  2. Thật ra các Vua lớn của nước ta thường vu cho Công thần khai quốc hoặc thằng khác trọng tội rồi tàn sát cũng là chuyện bình thường.
    -Lê Lợi: giết TRần Nguyên Hãn, Lê Sát Lê Ngân Lê Lai(21 Lê Lai 22 Lê Lợi),....
    -Gia Long NGuyễn Ánh: giết Gia Định Tam hùng đệ tử Chúa Nguyễn(3 anh hùng thành Gia Định), giết Đặng Trần Thường, tranh thủ lúc hỗn loạn chém danh tướng mình là Võ Di Nguy....
    Vua Gia Long chắc cũng đã dụ giặc Xiêm vào bẫy trận Rạch Gầm Xoài Mút, thủy quân Gia Long còn nguyên sau trận này.
    Tướng thủy quân Gia Long là Mạc Tử Sanh sau này chết mất tích không rõ nguyên nhân.
    *Trong các sử sách không thấy có ghi ai là Lê Lai, chỉ có 1 Lê Lai bị Lợi xử chém vì mưu phản. Phải chăng Lê Lai với Lê Lợi chính là Vương Hậu và Tào Tháo? 21 Lê Lai 22 Lê Lợi
    *Mạc Tử Sanh là cháu Mạc Thiên Tích Vua Hà Tiên chư hầu của chúa Nguyễn. Nước Hà Tiên lúc đó cũng tương đương triều đình Huế lúc mới vào Huế, hoặc Singapore gần đây. Phải giết!
    Nguyễn TRãi giết Vua thì ai cũng biết rồi, Chính Sử của Quý Đồn(Lê Văn Lan Dương Trung Quốc TK 18) thì không thấy ghi nhưng sử do dòng họ viết thì nó lại khác.

    Trả lờiXóa