Thứ Tư, 11 tháng 12, 2013

THƠ 53: NHỮNG ĐỒNG TIỀN MỚI TINH

(ảnh minh hoạ: nguồn internet)

những đồng tiền mới tinh
nép bên tờ nhàu bấn
như kiếp người lận đận
vô tình nằm cạnh nhau

những mái đầu trắng phau
chứng minh thời tủi nhục
cuối con đường trong đục
đợi gì cái vận may

bất chợt sáng xuân nay
chiếc ví vào tay trộm
những xấp tiền dày cộm
biến dạng thành màu đen

những gương mặt lạ quen
chưa hề bị đánh cắp
bỗng dưng giọt nước mắt
lăn xuống ngày bình yên

những đồng tiền thay phiên
làm giàu bao thân chủ
đôi khi lại bảo thủ
đành lòng bỏ ta đi

em vốn dĩ lầm lì
cược trái tim chiếu bạc
rung tự thời chập chãng
đến thẳng hàng vẫn thua

duy nhất chỉ lần huề
năm (năm) bắt thi sĩ
theo anh về, thủ thỉ
đêm đêm nằm làm thơ

Sài Gòn, 12.2013
Bình Địa Mộc 

10 nhận xét:

  1. 5 khổ đầu hay Mộc ạ !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. dạ, mộc hổng quen làm thể loại thơ nầy nên nó nhảy tùm lum đó anh!

      Xóa
  2. những mảnh đời lưu bạt
    không chiếu đời canh bạc
    một lần cược rủi may
    rong ngày trôi phờ phạc...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. mảnh đời trôi dạt phương nao
      dừng chân quay lại chạm hao hư chiều ...

      Xóa
  3. Muôn mặt đồng tiền
    Bỗng dưng hết sach ưu phiền vì thơ (của Mộc)...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. dạ, cảm ơn anh Miền, kính chúc anh khỏe!

      Xóa
  4. Đồng tiền dù có mới tinh /
    Cũng như tiền cũ mua tình ai chê /
    Chỉ cần đầy két người mê /
    Làm gì cũng được muốn phê có liền./

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. cảm ơn anh đã ghé thăm mộc và tặng thơ, kính chúc anh vui!

      Xóa
  5. Đồng tiền tự mình làm ra là đồng tiền sạch
    Đồng tiền lấy của người ta là đồng tiền bẩn
    Tiền sạch và tiền bẩn nằm trong vòng lẩn quẩn
    Tẩy tẩy ra nhà và ra xe, ra chức và đất nhiều

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. tiền nào cũng tiêu được hết kể cả bẩn và sạch nhưng cái quan trọng là sự hoán đổi, luân chuyển, xuất xứ của nó, giả sử nếu lấy từ cái túi căng phồng của quan tham ra tiêu thì ok, nhưng nhặt ra từ cái bị của nhân dân ra thì "nuốt không trôi", sớm muộn gì cũng trả lại ... cho ai, ai trả thì chưa biết Thu ạ!

      Xóa