Thứ Năm, 31 tháng 7, 2014

THƠ 91: TRÓT DẠI

 
(ảnh minh hoạ: nguồn inetrnet)


Mấy chục năm rồi
Chẳng có nụ hôn nào thật
Bởi một lần
Em lỡ chạm môi anh
Từ đó trở đi
Khuôn mặt ai cũng lạ
Dẫu cố tình
Nhắm mắt lại làm quen

Mấy chục năm rồi
Em không hề hạnh phúc
Bởi một lần
Trái cấm trót trao nhau
Người đàn ông ấy
Lâu lâu gặn hỏi
Em giã vờ
Hóng hớt chuyện người dưng

Con cái em
Giờ đã lớn khôn rồi
Đứa có chồng, đứa nay mai lấy vợ
Em lạy trời
Không phải mấy chục năm
Mà một ngày, có thể
Nụ hoa nào
Cũng tinh khiết đến tàn phai ...

Sài Gòn, 7.2014
Bình Địa Mộc


6 nhận xét:

  1. Chỉ một lần thôi
    Nhớ suốt đời
    Người đi mải miết
    Cánh hoa rơi
    Bây giờ
    Và nghìn năm sau nữa
    Trái cấm
    thiêng liêng rất tuyệt vời!

    Thăm anh vui nhiều nhé!

    Trả lờiXóa
  2. Từ dạo anh xa em buồn
    Từ ngày anh đi em chết
    Tình đôi ta kể như đã hết
    Còn mỗi em và mấy con hiền

    Anh chàng kia gian quá. Người phụ nữ thật tội, nhưng không phải bao giờ cũng thế. Mộc nhỉ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thanh kiu bác Thu ghé thăm và còm men thơ nhà Mộc, chúc bác ngày càng có nhìu bài thơ hay cho em út ghé đọc nha!

      Xóa
  3. Tam trạng quá anh ơi ! Ngừoi hay hoài cổ thì khổ tâm lắm đấy !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vâng, biết thế nhưng vẫn thế. Tks!

      Xóa