1. Bạn có thể về nhà bằng bất cứ giá nào - còn anh thì không
Kính tặng các hương hồn liệt sĩ tại hố chôn tập thể công viên Lê Thị Riêng - Tp. Hồ Chí Minh.
Bạn có thể giảm tốc độ
mỗi lần di chuyển qua công viên Lê Thị Riêng
cũng chẳng sao
bởi bạn vẫn kịp về nhà
ăn cơm mẹ nấu
cùng bố ngồi xem chương trình thời sự
nghe đài truyền hình dự báo thời tiết ngày mai
nắng mưa bất chợt ra sao
nhằm tiếp tục cuộc mưu sinh vốn chẳng đặng dừng
Hơn năm mươi năm nay con đường này vẫn vậy
giờ cao điểm kẹt xe
giờ bình thường chạy bon bon chả hề hấn gì cả
ngập nước ư?
có lúc ngập - lúc không
có điều ai cũng được may mắn sum họp gia đình
sau một ngày bươn chải làm ăn
Bạn có thể ngưng chạy xe qua đây
dăm bảy ngày hoặc lưng nửa tháng
cũng chẳng sao
hoặc chuyển sang tuyến đường khác thuận tiện hơn
nhanh hơn chẳng hạn
bởi đó thuộc quyền lựa chọn cá nhân
quyết định tối thiểu của người tham gia giao thông
mà chính quyền luôn đứng về phía bạn
ủng hộ bạn ngay từ vạch xuất phát
Song kể từ hôm nay - xin phép bạn
mỗi lần qua đây hãy cẩn thận một chút
hạn chế thấp nhất các vụ va quẹt xảy ra
cản trở việc lưu thông của mọi người vốn rất cấp bách
bởi bên trong công viên - dưới hố chôn tập thể
những chiến sĩ cách mạng
đã hy sinh trong chiến dịch Mậu Thân - 1968
vẫn còn nằm đấy
các anh đang âm thầm theo dõi chúng ta
xây dựng và phát triển thành phố
đàng hoàng hơn to đẹp hơn
Bạn hãy dừng xe - làm ơn nhặt giúp chiếc lá vàng
rơi ra từ môi trường ô nhiễm
để con đường lúc nào cũng sạch sẽ
thoáng mát tinh tươm
cho em thơ phấn khởi đến trường
chị lao công đêm về bớt giọt mồ hôi vất vả
tiếng chổi tre thêm nhẹ nhàng
khẽ lướt trên đường khuya lạnh lẽo
Song kể từ hôm nay - tôi xin bạn đấy
đừng lấn line
đừng vượt đèn đỏ
đừng chạy ngược chiều
đừng vi phạm luật lệ giao thông - cho dầu một lỗi duy nhất
bởi trong kia thân xác các anh vẫn còn quấn bạt lạnh lắm
đang chờ đồng đội qui tập
mà lúc sinh thời chưa hề cầm ghi - đông xe máy
chưa bao giờ được khởi động mô - tô
ngoại trừ chiếc xe đạp cà tàng
cọc cạch bờ đê
Tôi xin bạn đấy - đừng lạng lách đánh võng
lỡ gây tai nạn thương tâm
dẫn đến cái chết cho người vô tội
bởi mạng sống là tài sản vô giá
là đặc ân Thượng đế dành cho muôn loài
chiến tranh rút ống thở mọi sinh linh
kể cả ngọn cỏ yếu ớt
hòa bình rồi hà cớ gì bạn - gì tôi không nâng niu gìn giữ?
Sài Gòn, 7. 2026
2. Không bao giờ đủ - những nâng niu cho dầu nhỏ nhất
Kính tặng hương hồn các anh hùng liệt sĩ tại hố chôn tập thể công viên Lê Thị Riêng - TP. Hồ Chí Minh.
Năm mươi tám năm ngót nghét đời người
chiếc nhẫn vàng vật lộn với thời gian oxi hóa
bên cạnh hài cốt liệt sĩ
mà ngày cưới chưa kịp long lanh
ngón tay cô dâu vội vàng áp lên ngực
trái tim đôi mươi thổn thức bồi hồi
Cây bút bi còn phần tư mực
rơi ra từ chiếc ba lô phân hũy
để dành viết thư cho mẹ - cho em bấy giờ quệnh đất sét
cố gắng ngoi lên chấm phá trời xanh
quệnh bùn đen đặc quánh
cố gắng ngoi lên vẽ bức tranh quê hương rực rỡ sắc vàng
Chai dầu gió in dấu vân tay bà má hậu phương
tặng bộ đội trước khi bước vào chiến dịch
phòng gió đông lạnh lùng ập đến
mùi thơm bay vào không gian khai quật khẩn trương
lặm vào đôi mắt cay xè của đội quy tập
chắt chiu gìn giữ từng mẫu vật thiêng liêng
Thẻ căn cước găm chặt vào lòng đất
còn nguyên vẹn họ tên - quê quán chiến sĩ hy sinh
trong đợt Tổng tiến công và nổi dậy tết Mậu Thân - 1968
như âm thầm nhắc nhở
chúng tôi vẫn còn ở đây
chờ ngày chiến thắng trở về cùng đồng đội
Những nâng niu cho dầu nhỏ nhất
chiếc dép cao su - băng đạn - chùm chìa khóa - khăn quàng cổ
theo anh suốt chặng đường hành quân gian khổ
dưới dãy thông hào hun hút heo may
theo tôi trong những ngày hòa bình
nói vạn lời tri ân hoặc nhiều hơn nữa - không bao giờ đủ
Tp. Hồ Chí Minh, 7. 2026
Bình Địa Mộc


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét