Giao mùa, trời bỗng dưng nóng bức, rồi mưa, những hạt nước miễn cưỡng búng bẩy trên mái tôn lục bục, hắt ra thứ âm thanh muốn đột quị. Bà lia đôi mắt nheo nhéo về phía ông, ông gầy đét, nằm nghiêng người, úp hết vào tường, như một cõi riêng mà mỗi lần nằm xuống là ông hay quay về phía ấy. Phía thi thoảng có vẹt nắng xăm mình trên mảng tường loang lỗ, cứ tưởng chúng đùa bỡn với ông, nhưng không, nắng hong tóc, hâm da, nắng mịn màn vút đắp lên ông cơ số mật đời ngọt lịm.