Thứ Sáu, 21 tháng 2, 2020

HAI BÀI THƠ MỘT NỖI NIỀM

[cô giáo Lam]

Lời thưa!

Tháng 4. 2016 cô giáo Trần Thị Lam - Trường THPT chuyên Tp. Hà Tĩnh sáng tác bài thơ có tựa đề: Đất nước mình ngộ quá phải không anh?


Sau khi tác giả đăng bài thơ này lên facebook lập tức được bạn đọc quan tâm, đồng thời có không ít các ý kiến trái chiều, khen chê khác nhau tràn ngập mạng xã hội, đến mức chính quyền địa phương phải vào cuộc. Cô giáo Lam sém bị kỷ luật (mời xem đường link phía trên). Sự kiện này cho đến hôm nay số lượng truy cập trên mạng google lên đến 2.138.717 lượt.

Tháng 2. 2020 sau gần 4 năm, một cô giáo khác có tên Chu Ngọc Thanh - Trường THCS Hùng Vương, huyện La Grai, Gia Lai cũng làm bài thơ Đất nước ở trong tim, nhại lại bài thơ Đất nước mình ngộ quá phải không anh? của cô giáo Lam, mà nhiều người cho rằng "đạo thơ" đăng trên báo Thanh Niên được bạn đọc xôn xao bàn tán; được TT Nguyễn Xuân Phúc khen ngợi. Cũng từ sự khen ngợi này, bạn đọc bày tỏ sự bức xúc về nội dung bài thơ, về xuất xứ, về đối tượng, cách khen chê... Mỗi người một ý kiến, một nỗi niềm đau đáu, sôi nổi không kém thời điểm ra đời bài thơ của cô giáo Lam. Ngay sau đó, các báo đã gỡ bài có nội dung trên. Lượng truy cập về bài thơ này cho đến hôm nay là 55.846 lượt trên google (mời xem đường link). 


Tôi xin phép các tác giả, xin phép các tòa soạn cho tôi đăng lại 2 bài thơ gây sóng gió tại đây, nhằm có một sự đóng góp ý kiến chân thành để chúng ta cùng rút kinh nghiệm trong sự nghiệp sáng tác cũng như văn hóa ứng xử trên mạng xã hội. Mà ai đó đã nói "nhân dân là cư dân, cư dân là người có tài khoản facebook". Đúng hay sai mong được chỉ giáo!

Mời xem 2 bản gốc. 

1/ ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH? 

[cô giáo Lam và bài thơ]

Đất nước mình ngộ quá phải không anh
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi...

Đất nước mình lạ quá phải không anh
Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ
Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay...

Đất nước mình buồn quá phải không anh
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Rừng đã hết và biển thì đang chết
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa...

Đất nước mình thương quá phải không anh
Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu...

Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh
Anh không biết em làm sao biết được
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu...

Tác giả: TRẦN THỊ LAM, giáo viên Trường THPT chuyên Tp. Hà Tĩnh.

[Cô giáo Lam và bài thơ]

Bài thơ được Thủ thướng Nguyễn Xuân Phúc khen.

2/ ĐẤT NƯỚC Ở TRONG TIM

[cô giáo Thanh]

Đất nước mình bé nhỏ vậy thôi em
Nhưng làm được những điều phi thường lắm
Bởi hai tiếng nhân văn được cất vào sâu thẳm
Bởi vẫn giữ vẹn nguyên hai tiếng đồng bào.

Em thấy không? Trong nỗi nhọc nhằn, vất vả, gian lao
Khi dịch bệnh hiểm nguy đang ngày càng lan rộng
Cả đất nước mình cùng đồng hành ra trận
Trên dưới một lòng chống dịch thoát nguy.

Với người láng giềng đang lúc lâm nguy
Đất nước mình không ngại ngần tiếp tế
Dù mình còn nghèo nhưng mình không thể
Nhắm mắt làm ngơ khi ai đó cơ hàn.

Với đồng bào mình ở vùng dịch nguy nan
Chính phủ đón về cách ly trong doanh trại
Bộ đội vào rừng chịu nắng dầm sương dãi
Để họ nghỉ ngơi nơi đầy đủ chiếu giường.

Với chuyến du thuyền đang "khóc" giữa đại dương
Mình mở cửa đón họ vào bến cảng
Chẳng phải bởi vì mình không lo dịch nạn
Mà chỉ là vì mình không thể thờ ơ.

Thủ tướng phát lệnh rồi, em đã nghe rõ chưa
“Trong cuộc chiến này sẽ không có một ai bị để lại"
Chẳng có điều gì làm cho mình sợ hãi
Khi trong mỗi người nhân ái được gọi tên.

Từ mái trường này em sẽ lớn lên
Sẽ khắc trong tim bóng hình đất nước
Cô sẽ nối những nhịp cầu mơ ước
Để em vẽ hình Tổ quốc ở trong tim.

Nhớ nghe em, ta chẳng phải đi tìm
Một đất nước ở đâu xa để yêu hết cả
Đảng đã cho ta trái tim hồng rạng tỏa
Vang vọng trong lòng hai tiếng gọi Việt Nam!

Tác giả: Chu Ngọc Thanh, giáo viên THCS Hùng Vương, huyện Ia Grai, Gia Lai.

[cô giáo Thanh và quyết định khen thưởng]

Sài Gòn, 02.2020
Bình Địa Mộc
(sưu tầm và biên soạn)

5 nhận xét:


  1. Câu thơ miệng ốc nhểu ra
    Bôi lên chiếu rách nở hoa thằng bờm!

    Trả lờiXóa
  2. Tôi thấy cả hai bài thơ đều hay. Một bài có phần bức súc với sự chậm chễ vào cuộc của chính quyền làm cho dân lo lắng buồn phiền. Một bài khích lệ động viên chính quyền nỗ lực trong việc dập dịch bệnh làm an lòng dân. Cư dân mạng phê phán bài thứ hai là đạo thơ thì nặng nề quá. Có chăng chỉ là thái độ của chính quyền đối với các tác giả không công bằng thôi

    Trả lờiXóa
  3. Nói chung, với những NHÀ THƠ có "MAC" thì tác phẩm của 2 bài đó chưa đủ tầm với họ nhưng với quần chúng thì nó là cây mác, cây chông làm nên sự sự bén và gần gũi. Theo anh, 2 bài được đáng trân trọng vì họ kg phải là nhà thơ "có mác". Ai muốn nói gì phải nhìn lại mình, vậy thôi.

    Trả lờiXóa