Thứ Bảy, 28 tháng 2, 2015

THƠ 109: ĐƯỜNG MÒN HỒ CHÍ MINH

(ảnh minh họa: nguồn internet)

dưới lớp hắc ín đen sì kia
tôi biết có lớp đá
đá có thể khai thác trong môi trường tự nhiên
nhưng hắc ín thì phải mua bằng tiền

Chủ Nhật, 8 tháng 2, 2015

THƠ 108: AI ĐÃ TỪNG

(ảnh minh họa: nguồn internet)


1.-
ai đã từng ngồi nhậu
nơi quán cóc liêu xiêu
chiếc bàn kê lệch ngọn gió chiều háu đói
chai rượu gạo dốc giọt đến cuối cùng lợn cợn
cây tăm đợi tính tiền
xĩa bật máu chân răng

Thứ Hai, 2 tháng 2, 2015

THƠ KHÔNG VẦN CỦA MỘC

 

P/s: Theo anh Trần Mạnh Hảo thì "thơ không vần" ra đời trước "thơ có vần". Nhưng sau một chặng đường phát triển bập bươi cùng với sự thăng trầm của đất nước thơ không vần biến mất ở khoảng giữa thời gian ta đang sống. Bây giờ có vẻ như nó đang quay lại, lần lượt soán ngôi thơ truyền thống gồm thơ đường, thơ lục bát, thơ tứ tuyệt ... trước hết là trong lớp trẻ, sau đó là các thi đàn mạng. Đến mức một vị chức sắc văn nghệ Quảng Nam cảnh báo đại ý rằng:

Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015

TIỂU PHẨM HÀI: NHẤT, NHẤT, NHẤT!

(ẢNH MINH HỌA: NGUỒN INTERNET) 

Ở làng bên sông có ông Thái cái gì cũng “nhất, nhất, nhất”. Một hôm có người hàng xóm đến chơi, nói:
- Nè bác Thái ơi, bác có ngôi nhà đẹp lắm.
- Đẹp lắm là đẹp làm sao. Theo tớ chỉ có đẹp nhất hay đẹp nhì mà thôi.
- Dĩ nhiên là “đẹp nhất” rồi. Chúc mừng bác nhé!
- Ừ, khen chê phải như thế chứ. Nhưng mà nầy, cậu về đi, hôm khác đến chơi, bữa nay tớ đang bận.

Thứ Sáu, 23 tháng 1, 2015

Thứ Tư, 7 tháng 1, 2015

LỜI THƯA!

(ảnh Mộc - khu du lịch Bình Quới 12.2013)

Năm 2009 sau một cú sốc đốn tim về tình cảm không đỡ nổi. Mộc lọ mọ vào mạng xã hội, làm quen với blogyahoo, sau đó qua facebook và vài trang cá nhân khác nữa.

Thứ Bảy, 3 tháng 1, 2015

TRUYỆN NGẮN 70: ON & OFF

(ảnh minh họa: nguồn internet)


Online mãi cũng chán, “chán như con gián”. Quỳnh quyết định tìm đối tác offline. Vấn đề là ai, ở đâu. Chợt nhớ, đường Sư Vạn Hạnh có caffe Cát Đằng khách đông, cây kiểng màu mè, điện đóm lung linh. Wow, nơi họp mặt lí tưởng đây. Nhưng với ai, đấy mới là vế thứ 2 không kém phần quan trọng trong cụm từ quản trị “chiến lược nhân sự”. Còn nhớ, hồi học ở trường đại học các vị giáo sư rất căng thẳng khi triển khai chương trình nầy. Còn bây giờ, nhớ rồi, kêu bọn con Kiều, con Thu, con Ngạn là ok chứ gì. Nghĩ thế, Quỳnh cười. Nụ cười của đứa con gái tuổi đời bước sang “hàng băm” nhỏ xíu, ghé sát tai vào chưa chắc đã nghe!

Thứ Tư, 31 tháng 12, 2014

THƠ 106: CHUYỆN LẠ

 
(ẢNH NHÀ VĂN NGUYỄN QUANG LẬP: NGUỒN INTERNET)


1.-
Không lạ gì
Khi nghe tin một bloger bị bắt
Nay mai thêm vài ba người nữa, hổng chừng
Nếu họ còn pots bài lên mạng
Nhưng họ viết những gì
Trên vài trang nhật ký cá nhân be bé ấy
Lại hấp dẫn người xem đến vậy
Trong khi đó
Cả ngàn tờ bào đảng, nhà nước, mặt trận …
Khoản hai vạn phóng viên vững vàng nghiệp vụ
Hưởng lương từ ngân sách
Học tập tư tưởng Hồ Chí Minh vĩ đại
Lại không phản biện nổi lấy một câu
Hay đánh bật họ ra khỏi cái đầu công chúng
Đấy mới là chuyện lạ

Thứ Hai, 22 tháng 12, 2014

THƠ 104: CÂU THƠ VỪA MỚI LÃNG QUÊN

(ảnh Mộc chụp ở Quảng Nam)

Thu vừa qua đã Đông về
Gió se se phía môi kề ngày xưa
Chiếc khăn ấm mới em chưa
Quấn hờ cổ lạnh vội thừa một bên

Thứ Sáu, 19 tháng 12, 2014

CHÙM TRUYỆN NGẮN THAM GIA BÁO XUÂN 2015


01.- Diêu Bông Tím

Lão kể câu chuyện thứ nhất. Chị thương lão.
Lão kể câu chuyện thứ hai. Chị yêu lão. 
Lão kể câu chuyện thứ ba. Chị lấy lão làm chồng, nhưng vì đêm động phòng chị có kinh nên hai người không ân ái với nhau được. Lão lặng lẽ cuốn chiếc chiếu cũ mèn ra ngoài sân, ôm khung trời bé con của mình ngủ một giấc cho tới sáng, bỏ mặc đôi mắt ướt nhèm của cô dâu nấp trong mé cửa nhìn theo đêm thun thút.

Thứ Hai, 15 tháng 12, 2014

THƠ 103: CÂU THƠ CỎ DẠI

 

Còn mùa xuân nữa tưởng chừng
Ngang qua ngõ bước chân ngừng ngập reo
Một làn nắng mới trong veo
Lẫn vào mắt một người theo một người

Thứ Ba, 9 tháng 12, 2014

TRUYỆN NGẮN 68: LÃO ĐỢP

(ẢNH MINH HỌA)

1.- 
Một ngày cuối năm, tại quán nước bà Niêm, mọi người đang quây quần ngồi uống rượu, sau mấy li cà phê sáng tiện thể “chuyển kênh” tất niên luôn. Đang tí tửng thì lão Đợp đi ngang qua. 
- Hai Cháu kêu: Dô đây mần vài li đi “già dê” ơi.
- Lão Đợp đứng ngoài ngõ nói vọng vào: Ừm, chờ chút, tau gánh mớ dây lang nầy về rồi ghé lại sau.
- Ông Khia khoát tay: Thôi để lão về lo cho bầy dê đi, mình làm hết chỗ ni rồi kêu thêm vài chai nữa. À, tụi bay nghe gì chưa, tết năm nay nhà nước cho nghỉ 9 ngày đó, tha hồ mà nhậu.
- Ba Trợn chen vào: Con lạy cha, đó là công chức nhà nước có lương, có thưởng còn tụi mình dân đen lấy tiền đâu mà nhậu chứ. Cùng lắm nghỉ vài ngày rồi kiếm cái chi làm thêm, ra giêng đói móp mỏ đó cu. 
- Bảy Mầy hiến kế: Ừm, hay là sang năm tụi mình lên Bông Miêu xin làm vàng đi, nghe nói trên đó họ trả lương cao lắm, lại còn đóng bảo hiểm cho người lao động nữa. Dầu sao thì đấy cũng là tài nguyên khoảng sản của tỉnh, họ phải ưu tiên cho con em mình chứ.
- Tư Khùng tỏ vẽ hiểu biết hơn: Ui, nghe nói trên ấy có 2 đơn vị khai thác vàng Phước Sơn và Bông Miêu của Công ty Besra Việt Nam làm ăn khá lắm, lương, thưởng đầy đủ, lại còn đóng bảo hiểm xã hội cho người lao động. Chỉ hơi lấn cấn chỗ những bãi thải nồng nặc mùi cyanua chưa xử lí rốt ráo nên hơi nặng mũi thôi, mà tui lại bị viêm xoang mãn tính nên ai kêu đi làm vàng là tui lạy luôn đó.
- Ông Khia bình tĩnh: Thôi kệ đi, chuyện tới đâu tính tới đó, đèo bồng chi cho lắm, mệt xác. Còn bữa nay, nói chung cũng hết một năm rồi, tụi mình nâng li chúc mừng đệch có thằng nào chết là ô – ba – ma rồi, ủa lộn, ô - ba- kê chứ. Không thấy người ta bay trên trời cao đến cả 10.000 mét còn bị bắn thủng bụng hay sao. Thôi rứa nghe, uống đi 1, 2, 3 … dô!
Họ vừa uống rượu vừa huyên thuyên những chuyện trên trời dưới đất, một miền quê vừa tĩnh lặng bởi quanh năm cấy cày. Vừa xôn xao ba cái chuyện thời sự kể ra hụt đầu thiếu đuôi nghe phát tội. Có điều, họ vốn dĩ chân chất thiệt thà nên cứ có sao nói vậy, nghe sao truyền đạt lại như thế. Tỷ như chuyện lão Đợp nít - nem “già dê” quen với bà Nhũ bên Xóm Mít cả năm nay rồi, đi đâu cũng nghe người ta rỉ tai nhau “một bên chồng bỏ, một đằng vợ chết không lấy nhau mới lạ”. Nhưng câu chuyện đâu có chịu dừng lại ở đó, người ta còn phát tán thêm “ui, lão Đợp nầy ghê lắm, nghe nói lão còn quen với con Giã lỡ thời bên sông Tiên kia nữa kìa, đã bảo “già dê” mà laị”.

Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2014

TRUYỆN NGẮN 67: TÌNH YÊU TỪ NHỮNG VƯỜN TIÊU

(ảnh minh họa)

1.-
Năm ấy, ăn tết xong Lịch tiễn Thung đi Sài Gòn tìm việc. Bến xe Tam Kỳ chen chúc kẻ đứng, người ngồi. Đợi được một chặp, Thung bảo:
- Hay là mình lên đường Nguyễn Hoàng đón “xe dù” đi đi em, chờ ở đây nóng ruột lắm.
- Không được anh à, kể từ bây giờ trở đi anh là công dân của một thành phố công nghiệp, văn minh và hiện đại, nên chi phải tập thói quen sắp hàng mọi lúc, mọi nơi kể cả trước nhà vệ sinh. Còn ngẫu hứng qua cầu như “lý ngựa ô” sẽ chẳng giải quyết được gì đâu.

Thứ Tư, 3 tháng 12, 2014

BÁO ĐÀ NẴNG CUỐI TUẦN GIỚI THIỆU THƠ MỘC


Hồi mới chơi blog, lâu lâu Mộc cũng có viết vài bài giới thiệu thơ bạn theo kiểu bình giảng văn học. Tuy lời lẽ chưa hay lắm, ý tứ có thể không đúng ý đồ tác giả, tác phẩm. Nhưng dẫu sao cũng thể hiện được cái tình của những người làm thơ, yêu thơ với nhau. 

Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2014

TRUYỆN NGẮN 66: HAI MẸ CON

(ảnh minh họa:nguổn internet)

Chị vùng dậy khỏi anh, khỏi khuya, khỏi cái cảm giác đàn bà hụt hẫng, rạo rực rồi lao nhanh về phía bếp, phía có nồi bánh tét bốc hơi sắp cạn nước. Chị ngồi xuống đẫn đờ quấn lại mái tóc bung bay sau lần ân ái vội vàng, đưa đôi đũa xới cơm vớt từng đòn bánh ra ngoài nia. Khói bếp, khói bánh quyện vào nhau lan tỏa, thơm lừng. Chị loay hoay nhẫm tính: 10 đòn để anh em du kích địa phương, 5 đòn đặt trên bàn thờ ông bà. Hết 15 đòn, còn lại 5 đòn cho anh đem theo chiến dịch lần nầy. Chị mỉm cười. Nụ cười cô dâu mới về làm vợ, làm đồng chí hậu phương vững chắc để chồng nơi tuyền tuyến yên tâm chiến đấu, cứ rúc ra rúc rích trong đêm ba mươi như nốt nhạc xuân tròn ủng. 

Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

TRUYỆN NGẮN 65: ĐI CHẾT!

(ảnh minh họa: nguồn internet)

Suy đi tính lại, Hoa quyết định tự tử. Bởi, chết là hết. Còn sống, với số nợ mấy tỷ đồng nầy đào đâu ra để trả, một tẹo đất cắm dùi chẳng có nói chi đến chuyện đào với chả bới. Càng nghĩ Hoa càng rối như canh hẹ. Kêu thêm li trà đá nữa, cô bấm điện thoại gọi ngay cho công ty mai táng hỏi chi phí một ca yên nghỉ tại nghĩa địa X là bao nhiêu. Câu trả lời bao gồm 3 sự lựa chọn để khách hàng có thêm cơ hội. Một là, nhắm mắt xuôi tay nằm sâu dưới lòng đất lạnh có giá từ … hai là, chui đầu vào lò hỏa táng để hồn lơ lững trên 9 tầng ozon rồi muốn bay đâu thì bay, với tổng mức chi phí là … Ba, chết rồi sẽ biết! 

Thứ Ba, 25 tháng 11, 2014

THƠ 102: EM ĐI

(ẢNH MINH HỌA)

em đi thong thả em đi
coi như chưa biết chưa gì với nhau 
mai này kẻ trước người sau
biết đâu cũng một chuyến tàu thời gian

Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2014

TRUYỆN NGẮN 64: GÃ CON LẤY CHỒNG

(ẢNH MINH HỌA: NGUỒN ALBUM MỘC)


Đúng hẹn, chị Quỳ đến khách sạn X, leo lên cả chục bậc thang rồi dừng lại trước cửa phòng 208 thở thổn thển. Mấy phút sau chị mới lấy lại bình tĩnh, môi mím chặt, tay gõ cửa cốc, cốc, cốc cửa phòng từ từ hé mở. Nhưng mắt chị vẫn nhắm nghiền, cái khẩu trang vẫn bịt kín mặt, chị nghe một tiếng chào, một tiếng chân. À không, thêm một bàn tay nữa khẽ chạm vào người chị. Chị đoán, chắc là của “khách hàng”. Rồi, nhoằng một phát người đó kéo chị vào bên trong sém chút nữa té nhào. Cạch, cửa phòng khóa lại, cũng đồng nghĩa một thế giới khác mở ra với chị. Thế giới của những người hiếm muộn mua bán tinh trùng với nhau. Thoáng rùng mình, chị ngồi xuống ghế, hỏi vài câu trắc nghiệm như tên, tuổi, quê quán … theo đúng kịch bản đã trao đổi trước trên mạng rồi chờ.

Thứ Tư, 12 tháng 11, 2014

TRUYỆN NGẮN 63: GIẤC MƠ ĐẠI HỒNG THỦY

(ẢNH MINH HỌA)


Về hưu, cuộc sống có phần thanh thản hơn, thời gian cũng rộng rãi nữa nên ông Ngã quyết định uống cà phê vườn tuy hơi đắt một chút nhưng thú vị. Còn trước đây bạ đâu uống đó theo sự dao động đưa đẩy của cuộc sống. Vã lại, cà phê vườn nó đẳng cấp hơn, mất thêm mấy đồng nhưng lại nâng được cái tôi của mình cao lên một tẹo, so với các cụ ngày xưa mua danh đến những “ba vạn” thì mấy đồng bõ bèn gì, chưa kể được các em chân dài đứng kế bên, thi thoảng liếc mắt đưa tình, ai chả thích chứ!